Phương Hoa:: Trang cá nhân

Trang chủ Bài viết của tôi CHẲNG NHẼ LÒNG TỐT CHỈ "ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI"?
CHẲNG NHẼ LÒNG TỐT CHỈ "ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI"?
Chủ nhật, 07 Tháng 2 2010 15:59

 

 

Chẳng nhẽ lòng tốt chỉ “để gió cuốn đi”?    

  

                                                                                                            Nguyễn Thị Phương Hoa

 

Đã không ít lần tôi vẫn tự hỏi mình: chẳng nhẽ ở xứ sở này, thời này, lòng tốt chỉ “để gió cuốn đi”?

Và cũng không ít lần tôi đã trở nên hoang mang thực sự không hiểu phải sống tiếp như thế nào.

 

Nhạc sĩ Trần Tiến, trong lời bài hát Ngẫu hứng phố cũng đã phải thốt lên "Hà nội cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất tình người thôi". Mà chẳng phải riêng Hà Nội đâu. Chưa bao giờ lòng tốt, sự tử tế bị rẻ rúng như thời này. Thời thế đảo điên, xung quanh sống nhơn nhơn đầy rẫy những kẻ đểu cáng, tráo trở, lừa thầy phản bạn, lấy oán báo ân,…

 

Thằng em kết nghĩa không ít lần mắng xơi xơi: “Bà phanh cái lòng tốt của bà lại cho tôi nhờ cái. Cứ mang đi vãi lung tung, mệt quá. Ai đáng giúp thì bà giúp, nếu không thì thôi đi”.

 

Hơ hơ…. Cái thằng nói xem ra có lý. Nhưng cái khổ của bà chị yêu quí của thằng em là đã “bị” thừa hưởng từ ông bố đẻ “căn bệnh mạn tính" nhìn ai cũng tốt: “Về phần mình, sống cạnh thầy, chứng kiến những ứng xử của thầy, tôi nhận thấy một đặc điểm: thầy luôn tin vào mọi người, tin vào những điều người khác nói, tin vào tình cảm mà người khác dành cho thầy, tin vào những khía cạnh tốt đẹp và tích cực của người khác. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về niềm tin ấy - một niềm tin thật hồn nhiên và phác thực - và chỉ mãi gần đây tôi mới lí giải được phần nào nguyên nhân về niềm tin ấy nơi thầy. Cái gốc của niềm tin ấy, theo tôi là vì thầy luôn đến với mọi người bằng sự chân thành của lòng mình. Chỉ những người thật sự chân thành với người khác mới có thể có được niềm tin về sự chân thành trong tình cảm mà người khác dành cho mình. Có lẽ cũng chính vì thế mà thầy không giận ai lâu, không có những để bụng, thành kiến. Với đồng nghiệp, với học trò không phải không có chuyện bất như ý nhưng vì luôn tin ở sự chân thành của tình cảm nên luôn có tâm thế để nhận thấy những điều tốt đẹp từ những quan hệ giao đãi, luôn nhận thấy những yếu tố tích cực ở người khác để tôn trọng và bộc lộ những thiện chí. Đấy phải chăng là một cảnh giới để có được sự hư tâm? Có lần thầy tâm sự với tôi: thầy tâm đắc nhất với câu châm ngôn mà thân phụ thầy đã dạy thầy từ nhỏ, một câu châm ngôn có ý nghĩa như một sự khai tâm: “hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân”. Đấy thật sự là một may mắn mà gia phong đã đem đến cho thầy. Nhưng tôi vẫn nghĩ, những câu châm ngôn đẹp đẽ mà một người biết đến trong đời chắc không ít. Điều quan trọng là ở chỗ sống theo những châm ngôn ấy một cách thành tâm và vững chãi. Và đó chính là một bài học thâm viễn mà tôi đã kính cẩn nhận biết được từ những ứng xử của thầy". (xem bolg  của  Trần Văn Toàn my.opera.com/toantransp1/blog/show.dml/4501448)  

 

Bố tôi là người thật hạnh phúc, tuy đã bước sang tuổi 82 nhưng ông vẫn sống an nhiên giữa cuộc đời này với niềm tin vững chãi đó. Còn tôi, tôi đã rơi từ thái cực này sang thái cực khác. Từ chỗ nhìn đời, nhìn người rặt một màu hồng, nay đã dần ngả sang xám ngoét.

 

Có thể tôi đã quá ngô nghê, ngớ ngẩn khi luôn tâm niệm một điều rằng: mình có giúp hoặc làm điều gì tốt cho ai đó không phải với hi vọng để được hàm ơn, để được người ta hoặc ai khác giúp lại mình mà chỉ đơn giản với hi vọng rồi một khi nào đó có điều kiện, họ sẽ lại giúp những người khác nữa. Và cứ thế, cứ thế,.. sự tử tế, lòng nhân giữa người với người ở cái xã hội này nhờ đó mà được nhân thêm, nhân thêm mãi. Hóa ra tôi đã nhầm. Cuộc đời này hóa ra lắm khi không phải thế. Thật là không phải thế.

 

 

Và đang lúc hoang mang cực độ về nhân tình thế thái, bỗng nhiên nhận được bức thư từ một sinh viên  cũ (học kì vừa rồi học với  tôi  môn Giáo dục học). Cô bé bị tại nạn giao thông, chấn thương sọ não, hôn mê nhiều ngày, tưởng khó qua khỏi, nhưng rồi ông Trời lại đoái thương, cho tỉnh lại. Sau khi ra viện, về nhà cô bé đã viết cho tôi một bức thư thật dài, thật cảm động. Khi đọc tôi đã không thể cầm được nước mắt.

 

“….Thực sự là sau lần ko may vừa rồi của con, con thật là may mắn vì sau khi chuyển đến 3 bệnh viện trong vòng 1 đêm, con lại được cứu sống bởi Thầy. Có thể nói sau những tiếng khóc sụt sùi của mẹ con trong đêm hôm đó thì đây là lần con được sinh ra thứ hai trong đời.…………. Trong lần bị tai nạn này con cảm nhận được về giá trị, lòng tốt của con người. Tại sao ở một nơi gọi là đất khách quê người này, những người xa lạ như một bác lái xe ôm trên vỉa hè hay một chú chỉ làm việc tại một trung tâm môi giới tại cổng trường đã giúp đỡ con hết mình. Không chỉ đưa con vào viện khi bố mẹ chưa ra, mà khi đã nhập viện, bác ấy vẫn ghé thăm hỏi han sức khỏe của con……….. Chính những điều đó làm cho con có lòng tin vào con người cô ạ. Con biết ơn tất cả những điều đó, học hỏi tất cả, và con đã, đang và sẽ ghi nó vào cuộc sống này”.

 

Con gái ơi, cô phải cảm ơn con nhiều lắm. Chính bức thư của con đã “cứu sống” cô, cứu sống cái niềm tin vào con người đã gần như sắp “ngắc ngoải” nơi cô. Chính cô mới là người phải cảm ơn con chứ không phải ngược lại, con gái ạ.

Thú thực, sống ở đời mà bị mất niềm tin thì khổ quá.

Cuộc đời này vẫn quá cần lòng nhân, sự tử tế.

Vấn đề là phải học cách đặt nó đúng chỗ thôi.

Có phải không con gái?

 

                                                                            Hà Nội, đêm 24 Tết Canh Dần, 2010

 ---------------------------------------

ë nghÜa trang V¨n §iÓn

                        TrÇn §¨ng Khoa

 

Ngư­êi h¹nh phóc vµ ng­ưêi ®au khæ

§Òu gÆp nhau tr¾ng to¸t ë n¬i nµy

§Òu dµi réng nh­ư nhau vu«ng cá biÕc

§Òu Êm l¹nh như­ nhau trong h¬i giã heo may

 

¤i thiªn nhiªn, c¸m ¬n ng­ưêi nh©n hËu

Nh÷ng so le, ng­ưêi kÐo l¹i cho b»ng

Ýt nhÊt còng lµ khi n»m xuèng

Trong m¶nh gç rõng, d­ưíi mét vÇng tr¨ng...

 

Nh÷ng nÊm ®Êt lÆng thinh nh­ư tr¨m ngµn nÊm ®Êt

Ai hay ®©u, ®©y lµ nh÷ng con ng­ưêi

Víi bêi bêi nçi niÒm t©m sù

§Õn b©y giê cã lÏ còng ch­ưa ngu«i...

 

T«i ®i gi÷a  næi ch×m bao sè phËn

Ng­ưêi xư­a vÉn ®©y mµ, cã xa c¸ch chi ®©u

T«i thÇm gäi. Sao kh«ng ai lªn tiÕng

ChØ s­ư¬ng khãi d­ưíi ch©n vµ hoang v¾ng trªn ®Çu

 

Ch¸u bÐ nµo ®©y, vµi ba th¸ng tuæi

ưëng cßn nghe tiÕng khãc oa oa

Mét c¸i víi tay gi÷a l­ưng chõng trêi ®Êt

Câi ®êi nµy th«i thÕ ®· ®i qua

 

Vµ em g¸i xinh t­ư¬i hiÒn dÞu

Bao tr¸i ngät chÝn v× em, em ®· nhËn ®­ưîc g×?

TÊm ¸o hoa chê em vµo tiÖc c­ưíi

Cã ai ngê thµnh ¸o liÖm lóc em ®i...

 

Vµ cô, vµ «ng, vµ c«, vµ b¸c

Thư­¬ng nçi gian nan theo suèt mét ®êi ng­êi

Nªn bia mé quanh n¨m vÉn Êm

Vµ mïa ®«ng ngän cá vÉn lªn t­ư¬i

 

Trêi réng v« cïng, ®Êt còng réng v« cïng

Bëi kho¶ng trèng mçi con ngư­êi bá l¹i

C¸i kho¶ng trèng nhá nhoi b»ng chÝnh vãc hä th«i

Mµ c¶ thÕ gian nµy kh«ng sao bï næi...

 

C¸i chÕt vÉn r×nh ta ë kh¾p mäi n¬i, sau tõng ngư­ìng cöa

Cua ®­ưêng hÑp, chiÒu m­ưa, vµi s¶i n­ưíc gÇn bê

Ta ch¶ lµ g× gi÷a bèn bÒ bÊt tr¾c

ChØ tÝch t¾c kh«n l­ưêng ta ®· hãa ng­êi x­a

 

Ta ®©u muèn vÝ ®êi m×nh cïng ngän cá

Ngän cá yÕu mÒm, ngän cá nhá nhoi

Nhưng khi ta ®· n»m d­ưíi mé

Cá vÉn xanh biªng biÕc ë bªn trêi

 

Tr­ưíc thiªn nhiªn, con ng­ưêi như­ kh¸ch trä

Nh­ư ¶o ¶nh chËp chên, tho¸ng ®Õn, tho¸ng l×a xa

Chóng ta sèng bªn nhau, dÉu n¨m nµy th¸ng kh¸c

Còng chØ lµ mét tho¸ng gi÷a s©n ga....

 

MÆt trêi lÆn råi, mÆt trêi cßn mäc l¹i

Ng«i sao rông vµo ®ªm vÜnh viÔn ch¼ng lu©n håi

Tr­ưíc mÆt ta lµ hµng hµng bia ®¸

Con Ngư­êi ¬i! H·y th­ư¬ng lÊy Con Ng­ưêi...

 

---------------------------------------

 

 

 

Comments  

 
#18 Minh Phượng 2012-03-24 17:03
"mình có giúp hoặc làm điều gì tốt cho ai đó không phải với hi vọng để được hàm ơn, để được người ta hoặc ai khác giúp lại mình mà chỉ đơn giản với hi vọng rồi một khi nào đó có điều kiện, họ sẽ lại giúp những người khác nữa. Và cứ thế, cứ thế..." con cũng có suy nghĩ này giống cô,ở thời điểm hiện tại! Nhưng con cũng có cảm giác bây giờ "lòng tốt là một thứ xa xỉ ở xã hội này"
Quote
 
 
#17 Guest 2010-09-20 16:40
@ Tran Hong Ha:
Mẹ Hoa và mẹ Hà đúng là giống nhau quá đấy: đều được hưởng "gia tài kếch xù" về lòng nhân ái, tình người và sự nhân hậu, hic...
Cứ vững vàng mà bước tiếp thôi chứ nhỉ, mặc cho có ai đó bảo là DỊ DẠNG, ha ha...
Quote
 
 
#16 Guest 2010-09-20 15:46
Giong Hoa, dieu ma cha me de lai cho mjnh nhieu nhat la cuoc song tinh than day ap tinh nguoi va long nhan hau. Minh luon tu hoi khong hieu sao hai con nguoi ay trai qua biet bao kho khan trong cuoc song, khong it nhung khon don. Vay ma van luon nhin doi bang con mat nhan hau, song day nhan van. Nhung dieu Hoa viet cung chinh la nhung tran tro cua minh. No khien minh buon vi nhung dieu le ra dang tran trong lai tro nen bi coi thuong. Nhung dieu dang bi coi thuong nhieu nguoi lai lay do lam dich de lam theo, nhung chan gi tri dan bi mat di. Minh thi van co song that con nguoi, nhung sao thay kho qua va doi khi that co don trong the gioi nay. Vay ma minh van co Hoa a.
Hom nay minh dang co nhieu dieu phai lo nghi qua va chua biet lam sao thoat ra duoc, nhung noi chuyen voi Hoa la mot cach de binh tam tro lai
Quote
 
 
#15 Guest 2010-08-19 12:10
@ Đoàn Thị Thu Hà:
Cảm ơn em đã chia sẻ. Cứ vững bước và ngẩng cao đầu mà đi thôi em ạ. Chúc thành công!
Quote
 
 
#14 Guest 2010-08-19 04:06
Em chào cô ạ, cảm ơn cô đã cho em được đọc những bài viết của cô, để em - một giáo viên thcs có niềm tin và tiếp tục sự nghiệp trồng người mà Em đã lựa chọn. Em đang dạy chính lớp con gái mình học, hôm trước Em tổ chức cho các con ở lớp em dạy đi thăm và giúp đỡ trẻ em ở trại bảo trợ xã hội gần trường, bọn trẻ thấy chúng thật hạnh phúc vì được giúp đỡ người bạn khó khăn hơn mình và thấy cần trân trọng cuộc sống của mình hơn. Thế mà có người lại bảo em hâm làm em thấy hoang mang quá. Hôm nay đọc bài của cô em thấy vững tin nhiều rồi. Cô ơi, em hứa sẽ là một giáo viên tốt, em sẽ cố gắng thật nhiều cô ạ.
Quote
 
 
#13 Guest 2010-07-30 14:52
Cô ơi, cô yên tâm, luật Nhân Quả công bằng lắm, công bằng tới từng sợi tơ kẽ tóc cơ! Ai gieo gì thì sẽ gặt nấy mà!
Quote
 
 
#12 Guest 2010-05-05 06:15
Gặp cô mấy lần, chỉ thấy cô mạnh mẽ. Cháu không ngờ cô cũng triết lý như thế. Quả đúng là người ta sống cần có một triết lý để làm chỗ dựa. Chúc cô luôn là một bông hoa "để gió cuốn đi" khắp mọi nẻo đường của cuộc sống trần thế này.
Quote
 
 
#11 Guest 2010-04-10 07:27
@ Trần Anh Như:
Cô cảm ơn con gái đã chia sẻ. Thế nhưng hãy nhớ kĩ một điều: NGAY CẢ LÒNG TỐT CŨNG CẦN ĐƯỢC ĐẶT ĐÚNG CHỖ đấy nhé. Trái tim nhầm chỗ để trên đầu hay ngược lại đều dở cả đấy.
Chúc vui nhiều nha.
PS. Đời cô cũng trả giá khá đắt với 2 trường hợp dùng lòng tốt không đúng chỗ. Nhớ kĩ 1 điều là "Dân VN ko thiếu kẻ LẤY OÁN BÁO ÂN" đâu nhé.
Quote
 
 
#10 Guest 2010-04-10 03:09
Cô ơi, thời gian gần đây con cảm thấy hoang mang và đau buồn vô cùng với chuyện nhà, chuyện tình cảm, rồi các mối quan hệ ngoài xã hội - đúng như người em của cô nói "Ai đáng giúp thì bà giúp, nếu không thì thôi đi". Cũng đã có những lần con suy nghĩ theo chiều hướng đó khi mà lòng tốt của mình bị người ta rẻ rúng "lấy oán trả ơn". Nhưng khi đọc xong bài viết này của cô - con đã lấy lại được lòng tin nơi mình "Rằng cuộc đời này vẫn còn rất nhiều người tốt" rất cần những người cùng nhau chia sẻ. Con cảm ơn cô nhiều và chúc cô nhiều sức khoẻ - niềm vui và hạnh phúc.
Con - AN NHƯ
Quote
 
 
#9 Guest 2010-03-03 12:51
@Quoc Trinh:
ha ha... lạc quan như Trịnh được thế thì tốt quá rùi. Dùng lòng tốt cảm hóa được cái xấu thì xã hội này tươi đẹp quá rồi. Thích wa!!!!!!
Hic hic...
Quote
 
 
#8 Guest 2010-03-03 03:22
Lòng tốt có bị gió cuốn đi cũng không mất được cô ạ, như bài viết của cô vậy, nó truyền từ người này sang người khác, từ nơi này đến nơi kia. Gặp phải người tốt thì đồng cảm nhân lên, gặp phải người xấu thì cải hóa thành tốt. Vì vậy lòng tốt để gió cuốn đi là phải lắm rồi chứ lòng mà cứ nằm một chỗ thì đâu còn là tốt nữa đúng không ạ.
Quote
 
 
#7 Guest 2010-03-02 11:42
@ Do Van Hung:
Cam on em da vao tham website cua co.
Du the nao van phai song tiep thoi, va song tu te, hic hic...
Chuc vui nhieu nha
Quote
 
 
#6 Guest 2010-02-27 18:18
Thật may mắn cho em khi đọc được những lời tâm sự này của cô, đứa em em là học sinh của cô đã cho em địa chỉ trang web này.Em cũng là người có những suy nghĩ như cô vậy, lun muốn mang tới niềm vui tới mọi người.Và đã không ít lần thật buồn vì người ta xử sự lại vô tâm quá.Nhưng rồi sẽ lại có những người đến đúng lúc làm mình thêm tin vào lẽ sống mình đã chọn, như em gái với cô, và như cô với chính em vậy!
Chúc cô 1 năm mới luôn vui vẻ, hạnh phúc và thành đạt!
Quote
 
 
#5 Guest 2010-02-21 13:47
Hue yeu qui,
rat vui la con da ghe vao tham"ngoi nha moi" nay cua co. Con gai khoe lai roi chu? Co gang len nhe, tat ca con o phia truoc, con nhieu viec phai lam nen con phai khoe lai, hic hic..
Co xin loi la chua "xin phep" con ma da trich buc thu cua con va post len the nay.
Thuc su la co phai cam on con be day. Chinh nhuang suy nghi va cam nhan cua con gai da "cuu song" co.Cam on con be that nhieu. Khi nao xuong HN hoc lai thi bao co de co den don ve nha co choi nhe.
bb
Co Hoa
Quote
 
 
#4 Guest 2010-02-21 02:19
Cô ơi, con nè! ko ngờ lời tâm sự of con lại "cứu sống" cô. :lol: thích wa! Cô hãy tin ở con, hạt giống lòng tốt nơi cô gieo nơi con đã nảy mầm rồi cô ạh, nó sẽ lớn, con hứa!
Quote
 
 
#3 Guest 2010-02-20 04:27
Chị yêu, lòng tốt còn len lõi đâu đó mà, đừng uất ức quá hóa rồ, đời này còn đẹp lắm! em xin mạng phép đổi câu thơ này một chút: "Cám ơn Người một sớm mai thức dậy, cho ta thêm MỘT ĐỜI nữa để yêu thương" tham lam tí, xin có 1 ngày mất công Ổng duyệt tốn giấy mực, xin luôn 100 năm Chị nhé!
Quote
 
 
#2 Guest 2010-02-10 16:34
Bóc tem bài đâu mà bóc, chỉ là người bóc tem comment cho bài này thui, hic hic...
Ở VN mình cái bình thường trở thành bất bình thường và ngược lại. Đã là con dân nước này thì ráng mà chịu nha, hi hi...
Quote
 
 
#1 Guest 2010-02-10 15:48
(Cô ơi, hình như Em bóc tem bài viết này của Cô nhỉ?) Em dù chưa đi nhiều nhưng Em sợ khi phải vào các cơ quan Công quyền nhất là khi đi xin họ một cái gì đó.(hiển nhiên theo pháp luật thì họ phải phục vụ, cung cấp cái đó cho mình).Yêu cầu lịch sự, quan tâm, hay đơn giản chỉ là thái độ hợp tác thôi cũng như là một điều gì đó xa sỉ. Có một lần Em đi lấy con dấu cho Đoàn trường, cô bé làm ở Công an thành phố HN đã làm Em bất ngờ vì thái độ lịch sự, nguyên tắc nhưng thân thiện và luôn mỉm cười (hay vì Em đẹp trai nhỷ :lol:)còn nhớ khi đó Em không biết đường đi nộp tiền ở một phố khác, có một Cô công an già đã nhận tiền dấu hộ Em rồi bảo khi đi về Cô đi nộp hộ cho, Cô ấy còn cho Em cả số ĐT cá nhân và cơ quan để tuần sau Em xuống lấy dấu luôn mà không phải đi nhiều lần, lần đầu tiên trong đời EM được cảm ơn họ với đúng cảm xúc biết ơn thật sự (Cho dù E chưa một lần tiếp xúc hay thân quen) đến bao giờ các cơ quan công quyền của minh làm được tất cả như thế Cô nhỉ khi mà cứ xin là phải tiền, phải thân quen.....
Quote
 

Add comment

Security code
Refresh