Phương Hoa:: Trang cá nhân

Trang chủ Bài viết của tôi Thương nhớ bạn tôi...
Thương nhớ bạn tôi...
Chủ nhật, 09 Tháng 1 2011 23:45

(Ngày vĩnh viễn chia tay người bạn thân thiết nhất của tôi "thời học trò áo trắng")


Mẹ ạ, con nay đã nửa đời
Về không có chốn, tới nhầm nơi
Nhân gian mẹ bảo vô cùng rộng
Con chỉ mơ về một chốn thôi…
(Viên Linh)

Không thể đếm nổi những lần lên sân bay Nội bài.
Lần thì đón, lần thì đưa, tiễn biệt…
Tâm trạng của những cuộc đón đưa và tiễn biệt thường cũng rất khác nhau. Cảm giác lắm khi buồn vui lẫn lộn.
Và cũng không ít lần tự mình làm cả cuộc hành trình, không buồn mà cũng chẳng vui.

Hà Nội, sáng 9.1.2011
Mưa phùn gió bấc.
Trời xám xịt, ảm đạm, não nề.
Gió rét cắt ruột.
Mấy đứa co ro trong giá lạnh lên Nội Bài để đón bạn về.

Không biết có phải bạn tôi đã đi lạc chuyến tàu cuộc đời.
Hay bạn cũng chỉ như một thứ hành lý bị gửi nhầm đến một nhà ga xa lạ.

Đã bao năm rồi bạn mơ được trở về nhà.
Nhưng nào có ai hay ngày trở về của bạn lại thê lương đến thế.

Sau gần hai chục năm biền biệt viễn xứ,
Có ai ngờ nơi đón bạn về lại là nhà ga hàng hóa ở sân bay.
Không dám tin,
Không thể tin,
Làm sao mà tin cho được
Bạn tôi nằm đó,
Im lìm trong một chiếc thùng gỗ.

Đâu rồi khuôn mặt đẹp với nụ cười hiền hậu của những ngày xưa?

Ông Trời ơi, sao ông quá bất công?
Sao chúng tôi không được đón bạn về trong nụ cười rạng rỡ?

Thế là thôi,
Vụt qua trời, một ánh sao băng

--------------

(Tưởng nhớ bạn tôi, lớp trưởng lớp 10A Yên Hòa ngày xưa)

N.Thị Phương Hoa