Phương Hoa:: Trang cá nhân

Trang chủ Bài viết của tôi Lời nói của một thằng nhóc tì và câu chuyện dài kì về nền giáo dục Việt Nam
Lời nói của một thằng nhóc tì và câu chuyện dài kì về nền giáo dục Việt Nam
Chủ nhật, 11 Tháng 3 2012 00:14

Thật không ngờ thằng oắt con nhà hàng xóm mới sang Mĩ du học có hai tháng rưỡi mà đã được “tẩy não" triệt để như thế này, hi hi.... Trong lần hai mẹ con nó chát chít với nhau vừa rồi, có đoạn như sau:
     - Em Mơ hôm nay bị cô giáo mắng.
     - Làm sao mà em bị cô giáo mắng hả mẹ?
     - Em làm bài bị sai.
     - Tại sao cô lại có quyền mắng em khi em làm sai bài hả mẹ? Cô chỉ có quyền mắng em khi em không làm bài thôi chứ. Nhiệm vụ của cô giáo là phải dạy cho em hiểu bài để em từ sau làm bài không bị sai nữa chứ không phải là mắng em.
     - Thế bài kiểm tra vừa rồi của con được bao nhiêu điểm?
     - Con được .... điểm.
     - Thế điểm của các bạn ở lớp con như thế nào?
     - Sao mẹ lại hỏi thế? Mẹ biết điểm của con là đủ rồi, sao lại phải hỏi điểm của các bạn khác làm gì. Các bạn Mĩ luôn bảo với con là mỗi người có thế mạnh riêng, đừng bao giờ so sánh mình với người khác. Điều quan trọng nhất và đáng quan tâm nhất là mình hôm nay có gì khác với ngày hôm qua, có gì tốt hơn, tiến bộ hơn ngày hôm qua. Mẹ nhớ rồi chứ, từ sau mẹ đừng có hỏi như thế nữa đấy nhé.

 

Nghe mẹ nó kể lại mà mình sung sướng vỗ đùi cười ha hả. Mấy câu đơn giản của một thằng nhóc tì vừa chân ướt chân ráo nghển cổ thò mặt vào nền giáo dục Mĩ, xã hội Mĩ chắc chắn sẽ làm không ít giáo viên và phụ huynh xứ này ngáo ngơ. Mình cứ ước gì các giáo viên Việt Nam được tống đi “tẩy não” hết cho “sạch”, he he.... Ở Việt Nam, trò học mà chưa hiểu thì chắc chắn chỉ do trò ngu dốt chứ quyết không phải do giáo viên dạy không ra gì, hi hi.... Thằng con mình và đa phần các bạn cùng lớp nó có môn giáo viên giảng trên lớp chịu chết không hiểu chút gì, ngồi nghe giảng mà như đập đầu vào tường. Hội phụ huynh phản ánh lại qua cô giáo chủ nhiệm đề nghị giáo viên thay đổi phương pháp cho trò dễ hiểu bài thì cả lớp được nghe giáo viên tuyên bố hùng hồn “Tôi dạy thế đấy, các anh chị cố mà theo”. Nghe thằng con kể lại mà uất nghẹn họng. Ừ thì có ngu mới phải đi học. Tất nhiên con mụ mẹ của thằng con giai mình cũng chẳng ngu dại gì mà đi đối đầu với giáo viên của con nên đành dùng chiêu “giải cứu” con bằng gia sư. Thật nực cười, chỉ sau mấy buổi học với gia sư, mọi thứ tưởng không thể nhằn nổi trên lớp bỗng trở nên sáng tỏ như ban ngày. Bái phục cậu gia sư của con sát đất luôn. Giờ thì mình hiểu tại sao bọn Tây nó lại tổng kết ra bài học “Không có học trò dốt, chỉ có giáo viên tồi”. Chính mình, trong một lần đi giang hồ trời Tây vào tháng 10.2004, đã sa chân lỡ bước ngã uỵch vào một cuộc hội thảo quốc tế hầm hố với vài chục nước tham gia (với chủ đề “Kết quả của chương trình PISA và những vấn đề đặt ra cho các nhà Lý luận dạy học chuyên ngành”), và cũng đã từng choáng suýt chết với một nhận định tổng kết khá gây sốc trong hội thảo này: Sở dĩ học sinh học không ra gì vì giáo viên dạy không ra gì. Sở dĩ giáo viên dạy không ra gì vì năng lực giảng dạy của họ không ra gì và sở dĩ năng lực giảng dạy của họ không ra gì do khi còn học ngành sư phạm, họ đã không được trang bị tốt các kiến thức và kĩ năng ở môn Lý luận dạy học chuyên ngành. Tóm lại, nói như Tây thì học sinh không có lỗi gì hết cả, ha ha... Điều này xem ra thật là khó hiểu và không thể chấp nhận được đối với lối suy nghĩ phổ biến của dân Việt, nhất là của giáo viên Việt. Nếu học sinh không hiểu bài thì cầm chắc là do học sinh ngu chứ nhất quyết không phải do giáo viên dạy không ra gì, hi hi... trong khi đó các bác Tây lại cứ khăng khăng bảo đó là do giáo viên. Chẳng hạn như ở Đức, báo chí dám tru tréo ầm ầm, rít lên ò ò chỉ trích “nhà trường làm học sinh ngu đi” sau khi kết quả khảo sát đánh giá của Chương trình PISA năm 2000 cho thấy học sinh Đức đứng ở thứ hạng thấp, dưới mức trung bình chung của OECD). Hoặc như ở Mĩ còn có cái đạo luật rõ hay (No child left behind act), trong đó có điều khoản qui định nếu các học sinh không hiểu bài, giáo viên phải có trách nhiệm phụ đạo (không lấy tiền) đến chừng nào học sinh hiểu bài thì thôi.

Kết quả PISA đã gây nên những tranh cãi về chính trị và vẽ nên hình ảnh về chất lượng giáo dục của hệ thống nhà trường. Đây là ví dụ từ một tờ báo Đức – tờ Die Woche sau khi kết quả PISA 2000 được công bố


Mà cái ông Hồ Ngọc Đại nhà ta xem ra suy nghĩ cũng giống Tây phết. Ông ấy bảo với ông Nông Đức Mạnh (lúc ông Mạnh còn làm TBT) thế này: “Anh Mạnh ạ, giáo dục rất đơn giản. Chỉ có mấy chữ anh với tôi chia nhau. Có 4 chữ: Anh là “Ai cũng được học”. Còn tôi là “Ai cũng học được”. Đi học mà không học được thì đi làm gì? Cho nên, đã đi học thì phải học được và việc đó là việc của nghiệp vụ sư phạm. Nghiệp vụ sư phạm phải xử lý, ai đã đi học thì phải học được.” Đọc mấy câu trên của ông Đại mà thấy sướng. Ở Việt Nam chắc cũng chẳng có mấy ai nghĩ được như ông Đại.

Vui thật, chỉ mấy câu nói trong lúc chát chít của một thằng học trò mới dính chút hơi hám Mĩ mà không hiểu sao làm mình có cảm giác như cái tát (he he...) vào cả cái nền giáo dục nước nhà với hai cái tội lớn: chuyên quyền, độc đoánháo thành tích, háo danh.

Chắc hiếm ở đâu mà giáo viên thiếu kiên nhẫn và ít biết lắng nghe như giáo viên Việt Nam. Không ít giáo viên tự cho mình cái quyền áp đặt quan điểm, suy nghĩ của mình vào học trò. Suốt cả dịp hè vừa rồi mình chỉ lọ mọ làm nhõn có một việc cỏn con (có lẽ mọi người lại cười bảo mình dở hơi đây, he he...), đó là bày cho các giáo viên biết cách nở nụ cười thân thiện, biết cách lắng nghe, biết cách khích lệ, động viên và khen ngợi học trò.

Có ai đó đã “mạnh dạn tổng kết” thành tích lớn nhất của nền giáo dục Việt Nam là đã đào tạo nên những "Tầng lớp trí thức có trí nhớ tốt". Còn mình, mình thấy nền giáo dục Việt Nam đã đạt được hai kì tích cực kì vĩ đại, đó là:

1. Đánh cắp tuổi thơ của trẻ em

Tuổi thơ, sự hồn nhiên của lũ trẻ con xứ này đã bị đánh cắp và thay vào đó là những chuỗi tháng ngày vật vã với hàng đống bài tập và hàng mớ lý thuyết suông rồi cũng không biết dùng để làm gì. Chưa vào lớp một đã phải biết làm tính và đọc thông viết thạo, đi học về hôm nào cũng được cô giáo giao cho một tờ A4 kín bưng những chữ là chữ, với lời dặn dò bên dưới “Đề nghị phụ huynh kèm con đọc trơn tru từ 5 đến 7 lần”, he he... Bố khỉ, nếu đã đọc thông viết thạo rồi thì còn sinh ra lớp một làm cái vẹo gì nữa. Nói trắng phớ ra là các cô giáo lớp một đã nghễu nghện, chễm chệ đứng trên vai phụ huynh và học sinh. Rồi gi gỉ gì gi cái củ tỉ củ tì gì cũng phải học thuộc lòng. Học thuộc lòng từ những khái niệm trong môn Giáo dục công dân cho đến những bài học về món Canh cua và Thịt kho tàu (trong môn Công nghệ lớp 6). Học thuộc lòng nhiều đến nỗi ăn vào máu thịt, bởi thế đến tận nửa thế kỉ tuổi đội trên đầu rồi mà mình đến giờ vẫn còn thuộc làu làu những bài tập đọc từ hồi học Vỡ lòng thời chiến tranh Giôn-xơn, he he...(những bài tập đọc mình thề là chẳng có cái giá trị mẹ gì về văn chương, nghệ thuật). Tuy nhiên, ở thời mình, trẻ con còn được vui chơi tẹt ga, tới bến. Có lẽ chưa bao giờ trẻ con Việt Nam khổ như thời nay, tuy miếng cơm manh áo đã tươm tất hơn rất nhiều. Ngoài cái gánh nặng bài vở (một tiết Sử 45 phút nhồi đến 5 cuộc khởi nghĩa, trong đó có 2 cuộc chính, 3 cuộc phụ, he he...), chúng còn phải oằn mình để gánh cái sự kì vọng, cái sĩ diện, lắm khi rất hão, của nhà trường, của cha mẹ, dòng họ (he he... có lẽ cũng không ngoa khi nói hiếm có dân xứ nào háo danh như cái dân xứ này). Thêm nữa, hàng ngày còn xòe ra trước mặt không biết bao nhiêu thứ cạm bẫy và cám dỗ đầy ma lực bên ngoài xã hội (không đâu trên trái đất này mà ngay trước cổng các trường học dăng dăng hàng dãy những cửa hàng game online như ở Việt Nam. Đến người lớn còn khó thoát khỏi những cám dỗ đó nữa là trẻ con). Có lần, nhìn ông con vật vã với đống bài vở môn Lịch sử, mình trót dại mở miệng bảo sao con không dùng lược đồ tư duy mà học cho nhanh, chưa dứt câu thì ông con đã chồm lên nhả giọng căm hờn “Ôi giời ơi, quên cái Lược đồ tư duy của mẹ đi cho nhanh. Cô Sử lớp con cái gì cũng bắt nhớ tất, từng trận đánh phải nhớ xem ông nào ngồi ở đâu, hô những câu gì, trận đánh diễn ra thế nào, kết thúc trận đánh có bao nhiêu thằng bị thương ở tay phải, bao nhiêu thằng bị thương ở tay trái, bao nhiêu thằng bị thương ở chân phải, bao nhiêu thằng bị thương ở chân trái, bao nhiêu thằng bị thương ở đầu,... Mẹ có nhớ được không hả?”. Nghe ông con hú lên một tràng như vậy mình thộn mặt ra và dịu giọng hỏi “Thế có phải nhớ bao nhiêu thằng bị thương ở CHIM không?”, ha ha...

2. Đào tạo ra những lớp người “tự lừa dối mình và lừa dối lẫn nhau”(*)
Dối trá đã là căn bệnh trầm kha của xã hội này. Thực ra cũng chẳng biết cội nguồn sự dối trá bắt đầu từ đâu, từ xã hội hay từ giáo dục. Trên, dưới đâu đâu ai cũng tự lừa dối mình và lừa dối lẫn nhau bằng những thành tích chiến công được cân đong đo đếm qua những chỉ tiêu, những thành tích, những danh hiệu thi đua rởm rít. Sự hợm hĩnh, háo danh làm con người ta trở nên dối trá. Nực cười nhất là khi ngài tổng tư lệnh giáo dục Nguyễn Thiện Nhân cao hứng hô to “Nói không với tiêu cực trong thi cử” thì không ít trường đang có tỉ lệ đỗ tốt nghiệp 100% bỗng chui tọt xuống không còn phần trăm nào. Bác Nhân ngáo ngơ, xã hội ngơ ngáo, không nhẽ lại đẩy lũ trẻ ra đường làm tệ nạn xã hội nên lại loay hoay tìm cách lùa cả lũ vào chuồng. Mấy năm sau, hoặc giả ngài tổng tư lệnh Nhân do quan lộ đã đủ thênh thang, hoặc giả do ngài mỏi miệng nên hô thều thào, không quyết liệt nữa mà mèo lại hoàn mèo, trường nào trường ấy lại quay về với tỷ lệ đỗ tốt nghiệp cao ngất ngưởng như cũ. Chối nhất là ngay sau đó, người phát ngôn của Bộ Giáo dục nịnh thối, hú lên ông ổng trên báo chí là mấy năm qua giáo dục Việt Nam (ý nói là nhờ nhiệm kì của ngài Nhân) đã khởi sắc, đã đẩy lùi được một bước tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích, hi hi... Đọc mà cười rũ. Học trò cao học của mình khắp nơi kể “kiểu gì cũng phải cho chúng nó (học trò) lên lớp hết, thi đỗ hết, không có cấp trên họ lại khỏ cho lõm đầu ra ấy”, he he.... Quan chức còn khối người ngồi nhầm ghế thì chuyện học trò ngồi nhầm cấp (chứ không chỉ nhầm lớp) xem ra cũng là “chuyện không có gì mà ầm ĩ thế”, hi hi... Mà cũng chẳng hiểu từ bao giờ mà đào tạo bậc cao học ở Việt Nam cho ra lò toàn học trò xuất sắc, luận văn nào cũng chín phẩy bảy, chín phẩy tám, chín phẩy chín,... cứ như cha Lại Văn Sâm ngày xưa chấm chương trình “SV 96” trên truyền hình. Có đồng nghiệp còn rỉ tai bảo mình, chấm nới tay tí nhé chứ bây giờ đứa nào chỉ được 9,5 thì có mà khóc như bố nó chết, hí hí....

Những chuyện kiểu này có mà kể một ngàn lẻ một đêm cũng không hết, he he...

---------------------------

(*) Lời trong bài thơ "Người hát rong của thế kỉ 20" của nhà thơ Anh Ngọc.

 

N.Thị Phương Hoa


 

Comments  

 
#76 Guest 2016-02-03 09:45
Chị Hoa ơi sao trong các comment dưới mỗi bài lại ko có nút like nhỉ? Mấy câu trả lời độc giả của chị quá sâu quá chuẩn em muốn like quá mà ko được he he..
Quote
 
 
#75 Ha Nguyễn 2016-02-01 09:50
Bài viết của bạn đáng để những nhà quản lí giáo dục, những trường Sư phạm và bản thân mỗi giáo viên các bậc học nen suy ngẫm. Bản chất của giáo dục Việt Nam bộc lộ qua s nhiều điểm yếu kém trong giai đoạn hiện nay trong đó có 2 vấn đề bạn neu ra, đó là đánh cắp tuổi thơ của con trẻ và tạo nên moi trường gaios dục sự lừa dối..
Cảm on bạn đã nói hộ tam trạng của những phụ huynh học sinh và cả của những giáo viên tam huyết, yeu trò.
Quote
 
 
#74 Cuonghr 2016-01-08 22:30
Du sao bai viet cung chi co gia tri nhu mot cau truyen ke dua het suc binh thuong vi it co xac thuc
Quote
 
 
#73 Cuonghr 2016-01-08 22:28
Bai viet du sao cung chi co gia tri nhu mot cau chuyen ke
Quote
 
 
#72 The Sun 2016-01-05 16:50
Wow, hôm nay cháu mới đọc bài này, hay quá cô ạ. Thảo nào cháu choáng thấy 9.3k like. Cháu cũng phải like và share mới được.
Quote
 
 
#71 Guest 2015-07-01 19:09
dạy kiểu gì thì dạy, học kiều gì thì học. Xã hội tự sẽ phân loại và đào thải, giống như cơ thể bài tiết chất thải, thể thôi. Ngu thì chết. Cha mẹ, giáo viên nào nhận thức tốt, thì đứa trẻ có nhiều cơ hội hơn, thế thôi.
Quote
 
 
#70 bích hà 2015-06-25 17:37
Bạn viết hay lắm, đúng đến 9x %.
Quote
 
 
#69 anh thư 2015-06-24 07:24
Giáo dục VN vừa dài vừa lan man.
Quote
 
 
#68 M.Dũng 2015-06-20 13:35
Hay quá trời, đọc comment có nhiều phản đối vớ vẩn thật, chẳng lẽ ở vn ko có giáo viên nhìn mặt chấm điểm, chẳng lẽ ko có những vụ giết người cướp của do hs, có ng nói sao ko học nhật nhưng cả nhật bản cũng ko cực đoan như chúng ta, nhất là việc chạy theo thành tích, chỉ nhìn vào những điểm số và giải thưởng cỏn con mà xét học sinh giỏi hay ko, e ko hiểu cho dù sao thì có nhất thiết phải học cả cơ cấu nguyên lí làm việc xe máy, khi mà làm kế toán, hay cả lịch sử da dài dại, nc mình còn ko xong đồi học cả các nc ngoài như các nc ĐNA hay Nhật Bản, mĩ
Quote
 
 
#67 Nguyễn Hòa 2015-06-19 00:02
Cháu mạn phép được nói suy nghĩ của mình ra ở đây ạ. Theo cháu thì khi bạn du học sinh chỉ trích mẹ mình có suy nghĩ cổ hủ, thì bạn ý cũng chưa thực sự ngấm cái triết lý giáo dục ấy lắm.

Nếu ngấm thì bạn ý có lẽ sẽ có cái nhìn khác về sự khác biệt của từng cá nhân. Nếu bạn ý có cách đón nhận khác và không quá lên lớp thì sẽ tốt hơn

Và cái tát này liệu có giúp bà mẹ nhận ra sự tiến bộ của nền giáo dục Mỹ. Hay lại theo lối mòn: mới đi du học có vài tháng đã học đòi, đòi dạy dỗ bố mẹ.

Sau khi tiếp xúc với nền giáo dục Đức thì cháu thấy cả ở nước phát triển như Đức, việc duy trì một mô hình dạy học kiểu tập trung với sĩ số quá đông sẽ không đem lại kết quả tốt như lớp học nhỏ. Đức có hệ Universität và Fachhochschule, theo chia sẻ của nhiều bạn không theo được Universität (học theory nhiều hơn, học trong giảng đường, giáo sư và học sinh ít tiếp xúc với nhau) và chuyển sang Fachhochschule (ít lí thuyết và thực hành nhiều hơn). Và lại học qua một cách dễ dàng.

Và cả điều này quả thật đúng ngay cả ở Việt Nam
Quote
 
 
#66 nthiphuonghoa 2015-06-16 12:48
@ Hương:
Tks chị. Những điều chị nói tôi cũng biết, nhưng xin thưa với chị đây ko phải là bài báo khoa học, nó chỉ là bài viết đăng trên blog cá nhân nên tôi chỉ đề cập đến những vấn đề bất cập nổi trội của GD Việt Nam. Tất nhiên ko có nền GD nào là hoàn hảo cả, nhưng như thế ko có nghĩa là ko có thể khái quát đánh giá, so sánh giữa các nền GD với nhau. Nếu GD phương Tây ko có nhiều điểm tốt hơn sao dân Việt cứ ầm ầm đổ đến làm gì nhỉ???
Chào chị và chúc vui.
P.Hoa
Quote
 
 
#65 Hương 2015-06-16 07:44
Chào chị,

Thực tế những vấn đề chị nêu ra trong bài viết thật sự rất nhiều người cũng biết như vậy. Đó là những điều phi lý trong giáo dục Việt Nam và những mặt tích cực của giáo dục phương Tây.

Tuy nhiên, tôi không nhìn thấy những mặt hạn chế của giáo dục phương Tây trong bài viết của chị. Thực ra tôi cũng cho con trai tôi học trường phổ thông của Mỹ (điểm mà tôi thấy hay nhất là cháu học nhà hạ, không vất vả như trường của Việt Nam) nhưng không phải là hoàn toàn hay đâu mọi người. Chuyện thầy giáo Tây chấm điểm kiểu nhìn mặt học sinh, chuyện nhóm bè,,,, tóm lại không hay hẳn như những gì mà chị ca ngợi (tóm lại là nền giáo dục nào cũng như hai mặt của một tấm huy chương).

Tóm lại, Việt Nam mình nên thay đổi và bắt đầu từ mỗi giáo viên, đừng chỉ trích mà hãy thay đổi cách dạy, cư xử với học sinh,,,,

và các quan chức nhà nước cũng nên dần dần mạnh dạn thay đổi cho học sinh đỡ phải mài đũng trên ghế nhà trường. Những bạn muốn làm công nhân cũng có thể có bằng tốt nghiệp mà không cần ganh đua với các học sinh đại học. Mọi người sẽ có các trường lớp thích hợp với lựa chọn của gia đình, tài chính và khả năng của mình.
:-x
Quote
 
 
#64 nthiphuonghoa 2015-06-14 22:38
Quoting Guest:
Rất cực đoan, phiến diện và không chịu cảm thông.
=> Dính bẫy của bọn "Tư bản giãy chết" :lol:
Hy vọng cô chuyển quốc tịch và đừng bao giờ quan tâm đến đất nước chúng tôi. Cảm ơn! :-)

Hí hí...cứ theo đề nghị của bạn khéo Việt Nam lại phải... nhập khẩu dân tộc khác vào đến nơi. Tks!!!
Quote
 
 
#63 nthiphuonghoa 2015-06-14 22:34
@Đức Chiến: Tks bạn, nhờ bạn nhắc nhở mà giờ tôi mới biết mình hóa ra lại quan trọng đến thế, hi hi...
Quote
 
 
#62 Đức Chiến 2015-06-14 11:17
Bài viết này mang tính chất đổ lỗi cho nền giáo dục ở Việt Nam là chủ yếu.Tuy nhiên chưa biết cách khắc phục khó khăn trên như thế nào và cũng không tự mình chịu trách nhiềm.Không có nền giáo dục nào trên thế giới nào là hoàn hảo cả.Nhưng người viết bài thì chỉ biết cười và cười.Hãy tự cười chính mình đi bời vì chính mỗi con người chúng ta sẽ hình thành nên 1 xã hội như thế.Đừng đổ lỗi cho bất kì ai hoặc bất kì tổ chức nào cả.Mình tóm gọn lại là việc học là việc muôn thuở .Những con số, bảng điểm không nói lên nhiều, quan trọng là học để hiểu, học để biết, học để vận dụng vào những vấn đề thực tiễn ngoài xã hội kia.Hãy chung tay cùng xây dựng một nền giáo dục ngày càng phát triển hơn nữa.Thay vì chê bai mà chả có phương pháp gi cả .
Quote
 
 
#61 Guest 2015-06-14 08:09
Đáng phải suy nghĩ
Quote
 
 
#60 ta la gv 2015-06-14 00:39
Tai sao gd nước mỹ lai tạo ra những đứa hoc sinh xả sung giết chết cô giáo va ban bè??????? . muố ngdvbỏ thành tich thi bố mẹ cac chau phải là người không thanh tich...
Quote
 
 
#59 deuxpolo 2015-06-13 11:45
Con cô không hề bị "tẩy não" mà thật ra là được "khai sáng".

Chương trình dạy của nước ta thì công nhận quá rườm rà, kêu thay đổi thì cứ nhích một cách chậm rãi, thậm chí lâu lâu đi thụt lùi vài bước, "nhờ" thế mà đất nước phát triển quá "nhanh" so với các nước khác.

Học để biến con người thành bộ nhớ ngàn GB hay để biến họ thành một con người thật sự? Vì từ khi tôi tách khỏi môi trường học ở Việt Nam để đến với kiến thức nước ngoài đã khiến tôi suy nghĩ y chang đứa con của cô, và tôi xin nói thẳng là nếu có sống lại một lần nữa thì có chết tôi mới học tại nước nhà, trừ phi bộ giáo dục được thay máu và thật sự thay đổi.
Quote
 
 
#58 Guest 2015-06-11 23:53
Rất cực đoan, phiến diện và không chịu cảm thông.
=> Dính bẫy của bọn "Tư bản giãy chết" :lol:
Hy vọng cô chuyển quốc tịch và đừng bao giờ quan tâm đến đất nước chúng tôi. Cảm ơn! :-)
Quote
 
 
#57 Nhan Nguyen 2015-05-08 09:37
:lol: Chau cam on co da that dung cam khi viet ra nhung loi noi DANH THEP. Bai viet cua co da noi len suy nghi cua nhieu nguoi, nhung nguoi luon tran tro ve nen Giao duc Viet Nam. Chau duoc hoc duoi 2 nen GD: Vietnam va My, do do' chau cung nhan ra nhieu dieu khac biet, nhat la su GIAN LAN trong thi cu va QUYEN LUC cua giao vien :v Nhung biet lam sao thay doi duoc day? Khi ma NGUOI LON con the, noi gi TRE EM :(
Quote
 
 
#56 nthiphuonghoa 2015-03-11 10:51
Quoting Hoàng Anh:
"Suốt cả dịp hè vừa rồi mình chỉ lọ mọ làm nhõn có một việc cỏn con (có lẽ mọi người lại cười bảo mình dở hơi đây, he he...), đó là bày cho các giáo viên biết cách nở nụ cười thân thiện, biết cách lắng nghe, biết cách khích lệ, động viên và khen ngợi học trò" - cô ơi, cô cho em hỏi nếu em muốn học khóa học như trên của cô thì làm thế nào ạ? Em cảm ơn cô ^_^

Quoting Hoàng Anh:
"Suốt cả dịp hè vừa rồi mình chỉ lọ mọ làm nhõn có một việc cỏn con (có lẽ mọi người lại cười bảo mình dở hơi đây, he he...), đó là bày cho các giáo viên biết cách nở nụ cười thân thiện, biết cách lắng nghe, biết cách khích lệ, động viên và khen ngợi học trò" - cô ơi, cô cho em hỏi nếu em muốn học khóa học như trên của cô thì làm thế nào ạ? Em cảm ơn cô ^_^

Cô đi tập huấn do các Sở GS mời thôi em.
Quote
 
 
#55 Hoàng Anh 2015-03-08 21:56
"Suốt cả dịp hè vừa rồi mình chỉ lọ mọ làm nhõn có một việc cỏn con (có lẽ mọi người lại cười bảo mình dở hơi đây, he he...), đó là bày cho các giáo viên biết cách nở nụ cười thân thiện, biết cách lắng nghe, biết cách khích lệ, động viên và khen ngợi học trò" - cô ơi, cô cho em hỏi nếu em muốn học khóa học như trên của cô thì làm thế nào ạ? Em cảm ơn cô ^_^
Quote
 
 
#54 Chau Nguyen 2015-03-07 22:40
Cô ơi, đọc bài viết này mà trong em có nhiều cảm xúc lẫn lộn quá cô ạ: vừa thấy hể hả, vừa thấy tràn đầy cảm giác bất lực và còn cả xấu hổ nữa. Cũng là giáo viên, dạy ngoại ngữ cho học sinh cấp 2, muốn giảm tải cho học sinh, tổ chức nhiều trò vừa học vừa chơi mà khó quá cô ạ. Học sinh chơi đương nhiên phải ồn, mà ồn thì bác giám thị lại đi qua nhắc nhở. Em nhớ có lần thanh tra về trường, đang cho hs chơi vậy mà bị nhắc khéo là thôi để chúng nó ngồi trong lớp, muốn làm gì thì làm miễn là im lặng :(. Bảng điểm bộ môn đến tay GVCN thì liền đc gọi điện chia sẻ ngay, vì điểm kém mà nhiều phụ huynh muốn chuyển con sang trường khác, hiệu trưởng sợ ảnh hưởng danh tiếng của trường gợi ý phải sửa điểm. Thậm chí bảng điểm sau khi qua cô chủ nhiệm nghiễm nhiên thành 1 bảng hoàn toàn mới, k còn nhận ra đc nữa, 1 lớp có 58 em thì có đến cỡ 55 em học sinh giỏi, mặc dù khối em lên lớp hỏi không biết gì. Thiết nghĩ cứ như bác Đại, cần gì đến điểm nữa cho khổ cô nhỉ. Xã hội lọc lừa, dối trá, các vị quan chức hãnh tiến, hám danh, trường học mục ruỗng vậy thì lẽ đương nhiên hs học theo, rồi ra xã hội cũng hành xử như vậy. Làm giáo viên, đôi khi em thấy thực sự xấu hổ, đành chỉ còn biết cố gắng cùng tia hi vọng nhỏ rằng, sẽ có nhiều người tài mai này mang ánh sáng văn minh ở trời Tây về giúp đc cho nước nhà, hi vọng họ đủ sức để k bị cuốn vào vòng xoáy "tự lừa dối mình và lừa dối lẫn nhau".
Quote
 
 
#53 Hoàng Anh 2015-03-04 11:20
Cô viết hay vãi
Quote
 
 
#52 nthiphuonghoa 2015-03-03 23:51
Quoting HH:
Bài viết rất hay! Cảm ơn cô giảng viên Đại học. Chỉ xin đóng góp nho nhỏ: "dịu giọng" chứ không phải là "dịu dọng" ạ.

Quoting HH:
Bài viết rất hay! Cảm ơn cô giảng viên Đại học. Chỉ xin đóng góp nho nhỏ: "dịu giọng" chứ không phải là "dịu dọng" ạ.

Ều,đọc kĩ, soi kuynh nhề, hề hề... Tks em nhé.
Quote
 
 
#51 HH 2015-03-03 16:21
Bài viết rất hay! Cảm ơn cô giảng viên Đại học. Chỉ xin đóng góp nho nhỏ: "dịu giọng" chứ không phải là "dịu dọng" ạ.
Quote
 
 
#50 thumac 2015-03-02 23:25
Em thấy cô viết hay.em đặc biệt thích đoạn học thuộc lịch sử và giáo dục côn dân. :lol: Nhưng biểu cảm tin và hơi tiêu cực.em thấy rằng vấn đề lớn của nền giáo dục vn là chất lượng giáo viên.có rất nhiều giáo vviên dạy hay và được học sinh yêu quý.trongh tiết học hay nnhư tế.học sinh chăm chú học và nhiệt tình ghi chép tự giác.về nhà cũng tự giác làm bài vì say ê môn học.có thể cô cũng là một cô giáo nhu thế.tuy nhiên.số luong giao vien nhu vay khong nhieu nen la mot thiet thoi lon cho nên giao duc vn.day la y kiên cua em a.nam moi chuc co manh khoe va yêu nghe hon a.
Quote
 
 
#49 nthiphuonghoa 2015-03-02 00:22
Quoting thoaian:
Toi khong ung ho 100% nhan dinh cua Co Hoa nhu mot so ban. Co nhan dinh khong sai nhung co le lau roi Co khong song o VN nen nhung loi le cua Co khong co mot chut cam thong nao het. Co co tu tuong tien bo nhung sao chi phuc vu cho xu nguoi. Sao Co khong ve VN va lam cho nen duc nuoc nha tot hon. Co cung mang trong nguoi dong mau con Lac chau Hong do thoi. Chang co con cai nao hoc cao hieu rong de roi con quay lai noi cha me minh dot. VN dang can lam nhung nguoi tai duc de co the lam duoc nhung dieu Bac Ho mong muon!

Hi hi... sorry nhé bạn, tôi đang sống sừng sững ở Việt Nam và từng ngày vật lộn với cái nghiệp giáo của mình đấy bạn ơi.Cố gắng làm mà nhiều khi cũng có cảm giác như đẩy xe bò lên dốc mà bị mất phanh ấy.
Chắc bạn chỉ xem mỗi bài này, ko xem các bài ở các mục khác trên web của tôi nên tưởng tôi đứng ngoài nhìn vào mà phán. Sợ cái tập hợp từ "Con Lạc cháu Hồng" mà bạn nhắc tới lắm, nghe cứ nổ đôm đốp.
Chúc vui
Quote
 
 
#48 thoaian 2015-03-02 00:11
Toi khong ung ho 100% nhan dinh cua Co Hoa nhu mot so ban. Co nhan dinh khong sai nhung co le lau roi Co khong song o VN nen nhung loi le cua Co khong co mot chut cam thong nao het. Co co tu tuong tien bo nhung sao chi phuc vu cho xu nguoi. Sao Co khong ve VN va lam cho nen duc nuoc nha tot hon. Co cung mang trong nguoi dong mau con Lac chau Hong do thoi. Chang co con cai nao hoc cao hieu rong de roi con quay lai noi cha me minh dot. VN dang can lam nhung nguoi tai duc de co the lam duoc nhung dieu Bac Ho mong muon!
Quote
 
 
#47 Huy Hoàng 2015-02-27 14:26
Quoting Trường Thịnh:
Cơ bản thì cô nói đúng, nói hay, cảm ơn bài viết của cô. Nhưng bên trong thì vẫn có tý gì đó thể hiện quan điểm thiên về chính trị và phủ quyết hơi cực đoan. Với lại, cô cười hehe nhiều quá khiến con cứ tưởng bài viết của một tác giả tuổi teen. Mong là nhiều người có thể rút ra được bài học hay của cô để đóng góp cho giáo dục Việt Nam. Năm mới chúc cô khỏe!


Nói ngược rồi, suy nghĩ của cô là tiến bộ, còn của nền giáo dục Việt Nam mới là cực đoan.
Quote
 
 
#46 Tuyet Dang 2015-02-26 23:10
Hay tuyệt
Quote
 
 
#45 Phuc To Hoang 2015-02-26 13:29
hôm nay đi học ELS, bà cô hướng dẫn citation thì trc khi dạy phán thẳng 1 câu: "ở những nước như việt nam , các em phải chép y nguyên những gì đã được học thì mới dc đủ credit, nhưng ở mỹ thì khác hẳn, cái đó sẽ bị gọi là plagiarism và sẽ bị phạt, đây đơn giản là sự khác biệt về suy nghĩ trong giáo dục ở 2 nơi" :lol:
Quote
 
 
#44 Trường Thịnh 2015-02-24 19:11
Cơ bản thì cô nói đúng, nói hay, cảm ơn bài viết của cô. Nhưng bên trong thì vẫn có tý gì đó thể hiện quan điểm thiên về chính trị và phủ quyết hơi cực đoan. Với lại, cô cười hehe nhiều quá khiến con cứ tưởng bài viết của một tác giả tuổi teen. Mong là nhiều người có thể rút ra được bài học hay của cô để đóng góp cho giáo dục Việt Nam. Năm mới chúc cô khỏe!
Quote
 
 
#43 Khải 2015-02-24 16:22
Bài viết hay quá. Hồi nhỏ đi học em cũng hỏi thầy học cái này để làm gì thì thầy cũng không trả lời được haha
Quote
 
 
#42 Guest 2015-02-24 15:52
Quoting Nguyễn Cường:
Bài hay!
Nhưng về chi tiết cu cậu phải nhớ cả số chiến sỹ bị thương tay phải, tay trái thì chỉ là lời nói vui chăng?

À, thằng con bức xúc quá nên rú lên thế ấy mà.
Quote
 
 
#41 Anh Tuấn 2015-02-24 10:10
cÔ NÓI đúng thật, thật sư cũng có những lúc nhìn đống lý thuyết và tự hỏi :" ko biết học mấy cái này sau này ra áp dụng gì được cho đs" :-) :-) :-)
Quote
 
 
#40 Nguyễn Cường 2015-02-24 07:28
Bài hay!
Nhưng về chi tiết cu cậu phải nhớ cả số chiến sỹ bị thương tay phải, tay trái thì chỉ là lời nói vui chăng?
Quote
 
 
#39 Đỗ Linh 2015-02-23 17:44
Đọc xong cháu chỉ muốn lao vào ôm cô một cái thôi ạ.
Cám ơn cô đã nói hộ tiếng lòng của những đứa vẫn đang mài mông trên ghế nhà trường chúng cháu. Nhưng có nói thế, nói nữa, nói mãi, thì nền giáo dục vẫn thế, bọn cháu vẫn khổ thôi ạ. Cháu sinh năm 97, năm nay thi đại học với nhiều thay đổi thế này, bọn cháu hạnh phúc lắm. Vì có phải lớp học sinh nào cũng được đem ra làm thí nghiệm đâu ạ. Nhờ các cô các bác trên Bộ cả.
Quote
 
 
#38 Hoàn Quân 2015-02-09 11:14
Em đọc bài viết của Cô và thấy rất thích, em mong 1 ngày nào đó, hệ thống giáo dục VN của mình sẽ thay đổi toàn diện, ko chạy theo bệnh thành tích, thi cử, và học thuộc lòng nữa.
Quote
 
 
#37 Hoàn Quân 2015-02-09 11:10
Em đọc bài này của chị, và em rất thích, lun tự hỏi ko biết bao h mình mới có thể thay đổi được hệ thống giáo dục, ngày nào mà VN mình còn bắt học thuộc lòng, bắt môn nào cũng phải giỏi thì em nghĩ ko thể nào có thể khá lên được :(. Em xin đơn cử 1 môn, là môn sinh học, cấp 2 em bị nhồi nhét ko biết bnhiu lần về bộ phận trên cơ thể con người, tim hoạt động ra sao. Nhưng khi đi làm em thấy nhưng cái mình học đó chẳng có ích gì, vì em ko theo học ngành sinh.
Quote
 
 
#36 no name 2015-02-07 16:29
:D :lol: :-) ;-) 8) :-| :oops: :-* :cry: :sa :-x d: :P :sigh: :o :eek: :zzz :roll: :-?
Quote
 
 
#35 quy 2015-02-06 10:48
Hay
Quote
 
 
#34 nthiphuonghoa 2015-02-06 10:27
Quoting Khoa Từ:
Đọc bài cô cảm thấy vui , thấy nhiều chỗ trúng , nhưng có chỗ chưa thực sự ổn nên mạo muội viết vài ý kiến của một ông giáo già . Trước tiên , cần phải nhìn thấy cái gốc của vấn đê là triết lý giáo dục . Những nhà duy vật muốn chứng minh lý thuyết duy vật lịch sử của mình là đúng đắn nên phải kéo theo nó là những lý luân tào lao . Cụ thể họ xem con người sinh ra là bình đẳng (Bởi vậy mới có chuyện nông dân có thể làm cách mạng )Bây giờ ta có thể tranh luân, con người sinh ra vô cùng không bình đẳng. Trí tuệ do di truyền? Con của một cặp cha mẹ trí thức làm sao có trí tuệ bình đẳng với con của một cặp vợ chồng nông dân được? Đó là chưa kể sự bất bình đẳng về điều kiện sống, điều kiện phát triển. Với chừng đó thôi thì ông Hồ Ngọc Đại có thể bớt khoe về cái gọi là quy trình công nghệ giáo dục rồi .. Không thể cho ra lò một loạt sản phẩm con người như nhau khi chạy qua cái gọi là dây chuyền công nghệ dạy học được. Bởi vậy, mệnh đề không có học sinh kém chỉ có thầy giáo tồi là một mệnh đề sai.Đừng ca ngợi cái mà mình chưa thấu đáo. Một thầy giáo dù có giỏi đến đâu, tận tụy cỡ nào, nhưng học trò đó khả năng trí tuệ có giới hạn, hay sự yêu thích không tồn tại đối với vấn đề đang học thì làm sao có thể cho là lỗi ở thầy được?

Thầy hiểu vấn đề chưa trúng nên cách lý giải cũng chưa đúng. Vấn đề phải làm sao cho "ai cũng học được" không có nghĩa là "học như nhau". Giáo dục không phải làm cái nhiệm vụ "cào bằng" đó mà giỏi dạy kiểu giỏi, kém dạy kiểu kém, cái mà LLDH vẫn nói là "dạy học phải phù hợp với đặc điểm đối tượng người học", hay "cá biệt hóa trong dạy học" ấy, bởi thế mới có "đại học tinh hoa" và "đai học đại chúng".
Còn nếu GV chưa biết cách làm cho HS thích học (chứ ko phải là "học giỏi") thì chưa thể được xem là GV dạy giỏi được.
Nếu ông Hồ Ngọc Đại ko thành công (chỉ nói ở VN thôi nhé) thì sao trường học theo mô hình của ông lại bị người thiên hạ phải xếp hàng cả đêm, thậm chí đạp đổ tường chỉ để vào mua đơn? Tại sao tốt thế mà ko nhận rộng ra?
Chúc vui
P.Hoa
Quote
 
 
#33 Khoa Từ 2015-02-06 09:55
Đọc bài cô cảm thấy vui , thấy nhiều chỗ trúng , nhưng có chỗ chưa thực sự ổn nên mạo muội viết vài ý kiến của một ông giáo già . Trước tiên , cần phải nhìn thấy cái gốc của vấn đê là triết lý giáo dục . Những nhà duy vật muốn chứng minh lý thuyết duy vật lịch sử của mình là đúng đắn nên phải kéo theo nó là những lý luân tào lao . Cụ thể họ xem con người sinh ra là bình đẳng (Bởi vậy mới có chuyện nông dân có thể làm cách mạng )Bây giờ ta có thể tranh luân, con người sinh ra vô cùng không bình đẳng. Trí tuệ do di truyền? Con của một cặp cha mẹ trí thức làm sao có trí tuệ bình đẳng với con của một cặp vợ chồng nông dân được? Đó là chưa kể sự bất bình đẳng về điều kiện sống, điều kiện phát triển. Với chừng đó thôi thì ông Hồ Ngọc Đại có thể bớt khoe về cái gọi là quy trình công nghệ giáo dục rồi .. Không thể cho ra lò một loạt sản phẩm con người như nhau khi chạy qua cái gọi là dây chuyền công nghệ dạy học được. Bởi vậy, mệnh đề không có học sinh kém chỉ có thầy giáo tồi là một mệnh đề sai.Đừng ca ngợi cái mà mình chưa thấu đáo. Một thầy giáo dù có giỏi đến đâu, tận tụy cỡ nào, nhưng học trò đó khả năng trí tuệ có giới hạn, hay sự yêu thích không tồn tại đối với vấn đề đang học thì làm sao có thể cho là lỗi ở thầy được?
Quote
 
 
#32 Guest 2015-02-06 09:47
Trong buổi thi vấn đáp, vị giáo sư giận giữ mắng cậu sinh viên: "Đầu cậu như một cái sa mạc!". Sinh viên mỉm cười: "Có thể là ngài đúng, thưa giáo sư. Nhưng, sa mạc nào cũng có ốc đảo, và không phải con lạc đà nào cũng biết cách tìm ra ốc đẩo ấy !"
Quote
 
 
#31 Đông Tà 2015-02-06 09:17
chung quy cũng tại Vua Hùng
Đẻ ra một lũ vừa khùng vừa điên
thằng khôn thì đã vượt biên
còn lại một lũ vừa điên vừa khùng
Quote
 
 
#30 Phụ huynh 2015-02-04 16:17
bài viết hay, đúng là 1001 chuyện ngành giáo dục. Cảm ơn tác giả,
Quote
 
 
#29 Dustin Doan 2015-02-04 14:53
Cần cù bù thông mình :>
giáo viên có hay mấy học trò lười thì cũng vút đi
Quote
 
 
#28 Ngô Thị Thu Huyền 2015-02-04 08:42
Đây là một sự thật không phải ai cũng dám nhìn vào. Em đồng ý với quan điểm của chị trong bài viết này. Tất nhiên, việc ở góc độ học sinh, cũng phải có những yêu cầu nhất định: như đi học thì phải "tôn sư trọng đạo: hay "tiên học lễ hậu học văn"...ấy thế nhưng ở góc độ giáo viên cũng ko đc vì thế mà lạm dụng mà cho rằng "số 1 thầy cô luôn đúng, số 2 là xem lại điều số 1". Với đk kinh tế có hạn, không biết em nên cho con đi học cấp 1 ở trg nào đây. Ngày trước em học cấp 1 ở trg Thực Nghiệm của bác Hồ Ngọc Đại chị ạ.
Quote
 
 
#27 khanh chi 2015-02-03 23:35
Bai viet rat hay.
Quote
 

Add comment

Security code
Refresh