Phương Hoa:: Trang cá nhân

Lời dông dài

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.

Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi...

Trịnh Công Sơn

Viết cho một người nhân ngày 27.2
Thứ tư, 01 Tháng 3 2017 23:23

Cái thời đỏng đảnh ưỡn ẹo, đứng núi này dòm dăm ba núi khác, có một tay nhà quê cứ bám riết lấy mình, chỉ sau đúng 1 lần gặp mặt, đến khó chịu. Làm mối tay này cho con bạn thân chuyên dặt dẹo ốm đau mà ko thành vì hắn cứ khăng khăng đòi lấy mình. Nó bám riết, lì lợm đến mức cứ cuối tuần nếu ko phải trực thì mò đến nhà mình ở lì, lăn vào làm đủ mọi việc, từ nấu nướng, rửa bát, quét nhà đến lau chùi, oánh rửa nồi xoong đến bóng loáng. Đi bộ đội mới được ăn no bằng cơm nên chăm chỉ là phải. Cả nhà mê tít hắn, trừ mình. Bố mẹ thì chỉ lựa lời khuyên nhè nhẹ, riêng ông anh thì bổ thẳng vào mặt "mày ko lấy nó thì có mà lấy chó. Mày tưởng mấy thằng tốt mã chạy ngoài đường là hay à, 10 thằng thì có đến quá nửa mất dạy" (điêu vãi, thời những năm 80 thế kỉ trước con giai làm gì đến nỗi thế). Nghe mãi điếc tai, thêm nữa mình con gái nhưng tính tình nghịch ngộ, ngỗ ngược chả chó nào dòm thật, nên đành "ờ, thì ông ko muốn lấy chó nên ông lấy nó, được chưa?". Mình cũng nói với "nó" là "chú máu lấy anh quá thì anh cho chú lấy, nhưng chán phát là anh sẽ bỏ chú đấy". Và thế là có một đám hỏi với rượu nút lá chuối (đi hỏi vợ xách can rượu cuốc lủi, đến đầu khu ngồi bệt mẹ nó xuống đất rót rượu vào chai, nút lại bằng lá chuối khô"). Rồi cũng có 1 đám cưới diễn ra, từ bánh mứt kẹo, chè thuốc cho đến xe U oát đón dâu, tủ, giường gỗ lát cũng đều bệnh nhân cũ vì yêu quí, thương mến bác sĩ nghèo mà lo cho hết. Đang chơi đồ hàng với trẻ con thì phải "đi lấy nó cho khỏi phải lấy chó" nên đám cưới trẻ con bu đông nghịt như xem tuồng. Cô dâu mặc áo dài, đội voan mà cười nói khành khạch, thậm chí còn vén áo dài, leo phắt lên tay vịn cầu thang trượt một mạch từ tầng 5 khu A18 Đồng Xa xuống tầng 1 rồi phi hồng hộc đi hú mấy đứa bạn thân phổ thông về ăn cơm. Lúc đưa dâu bác hàng xóm bảo con ơi, đừng hớn quá, lúc đưa dâu nên mặt mũi tỏ ra buồn nhớ bố mẹ tí nhé. Bác ấy chưa dứt lời mình đã nhe răng cười ha hả kêu cưới vui mà bác, sao phải buồn. Bác ấy nghe thế chán hẳn chả thèm nói nữa.

 
Bài phát biểu tại lễ khai mạc triễn lãm về bảo vệ môi trường tại Viện Goethe HN
Thứ bảy, 14 Tháng 1 2017 05:41

Sehr geehrter Herr Staatssekretär Adler,
Sehr geehrter Herr Botschafter Berger,
Lieber Frau Meyer-Zollitsch,
Liebe Schüler, liebe Gäste

Ich kam vor über 25 Jahren das erste Mal nach Deutschland, nach Leipzig, um dort am Herder-Institut meine Deutsch-Kenntnisse zu verbessern. (wie Sie hören können, gibt es da immer noch viel zu verbessern). Damals war Vietnam noch ein Land, das an vielen Orten und Landschaften vom Krieg zerstört war. Die meisten Leute waren arm und viele Menschen lebten in großer Not. Man hatte andere Sorgen, als die Erhaltung von Natur und Umwelt. Als ich aus diesem armen Land in die zweitgrößte Stadt der gerade verschwundenen DDR kam, war das für mich ein großes Erlebnis an Ordnung, Wohlstand und wenig belasteter Umwelt. So empfand ich das damals.

Wenn ich heute zurückdenke, und vergleiche das Leipzig von 1990 mit dem Leipzig von 2016, dann sehe ich zwei ganz verschiedene Bilder: damals eine ziemlich schmutzige Großstadt mit vielen verfallenden Häusern, meist stinkender Luft, dreckigem Fluss, sowie wenig und meist ungepflegtem Grün. Heute ist Leipzig neben Berlin die attraktivste Stadt Ostdeutschlands, mit einer wunderbar renovierten Innenstadt, vielen Bäumen und Grünanlagen, die Luft und der Fluss sind viel sauberer und, wenn irgendwo Müll herumliegt, fällt es auf, weil es nicht üblich ist.

Dieses deutsche Beispiel es lehrt uns zweierlei:

- dass selbst in Großstädten in recht kurzer Zeit viel für den Umweltschutz getan werden kann, wenn Politik und Bürger nur wollen und das Richtige tun;

- dass Aufklärung und Erziehung in Familien, Schulen und Initiativen die wichtigsten Dinge sind, damit die Umwelt sich erholt.

Nicht das Geld ist an erster Stelle, sondern die Einsicht vieler Menschen in den Schutz von Natur und Umwelt führt zu umweltverträglichem Verhalten. Und Deutschland ist da sehr erfolgreich. Wäre sonst die radikale und weltweit einmalige Umstellung der Energieerzeugung auf erneuerbare Quellen möglich? Wäre es sonst Weltmeister in Müllvermeidung und Mülltrennung? Woher käme sonst die führende Position in Umwelttechnologien?

 
Thông gia nhà mình
Chủ nhật, 08 Tháng 1 2017 06:49

Ngày trước, khi các con đến tuổi dựng vợ gả chồng, bố chồng mình dặn các con thế này “các con lấy vợ lấy chồng nhớ chọn thông gia cho bố mẹ nhé”. Khổ quá, lấy vợ lấy chồng đã là cái duyên cái số do trời định rồi mà lại còn đòi hỏi có duyên tìm được thông gia ưng ý nữa thì có mà “được voi còn đòi hai bà Trưng”. Cứ ngỡ cụ nói cho vui, ai dè thông gia đúng là quan trọng thật. Thông gia vênh tuổi nhau quá cũng chết, gặp nhau không biết xưng hô kiểu gì, xưng ông xưng bà cũng ngại mà xưng anh xưng chị cũng dơ. Thông gia vênh về văn hóa, lối sống, và có khi là kinh tế còn kinh hơn, gặp nhau cũng gượng gạo dăm câu ba điều qua loa cho phải phép rồi chuồn cho lẹ. Bi kịch hơn cả là thông gia không thèm nhìn mặt nhau vì đã trót chê bai con giai hay con gái nhà bà hay lỡ mồm chê nhà bà không môn đăng hộ đối.

 
2016 - MỘT NĂM RỘN RÀNG VỚI NHỮNG „BÁC ƠI!!!“
Thứ hai, 02 Tháng 1 2017 02:33

(Sớ tổng kết năm 2016 của một đứa con được số phận nuông chiều, he he...)

Năm 2016 này có lẽ là 1 trong những năm nhiều niềm vui và là năm để lại dấu ấn đặc biệt nhất trong đời mình.

1. Niềm vui thứ nhất, quan trọng và hạnh phúc nhất là hai bạn U90 sức khỏe khá ổn định (bạn gái thi thoảng cảm cúm sụt sùi tí). Bạn giai ngót năm nữa đầy 9 chục, nàng của bạn ấy trẻ hơn 3 năm. Hai bạn lúc nào cũng tươi rói, lạc quan yêu đời, chả bao giờ thấy kêu ca phàn nàn bất cứ chuyện gì. Bạn giai sau khi thoát khỏi trận ốm thập tử nhất sinh những ngày này 2 năm về trước (phần do Giời thương, phần do tốt thuốc, con chăm, công đầu thuộc về lão gia huyền) đã trở lại „lợi hại như xưa“, vi vu trong Nam ngoài Bắc, thi thoảng còn phóng trộm xe máy (rất „hư“). Ngưỡng mộ hơn cả là hai bạn suốt ngày cặm cụi viết lách. Bạn gái đã ra sách, bạn giai cũng sắp ra thêm tuyển tập, và hai bạn ấy còn đang viết chung 1 cuốn, kế hoạch ra ra mắt nhân dịp kỉ niệm 65 năm ngày cưới. Kỉ niệm 60 năm được gọi là đám cưới kim cương, đang băn khoăn không biết kỉ niệm 65 năm thì gọi là gì, đám cưới Mật Ong chăng? Quánh đặc, vàng óng, sóng sánh như mật có lẽ là những từ hợp nhất cho cặp đôi này.

 
Các bài viết khác...
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp theo > Cuối >>

Trang 2 của 69