Phương Hoa:: Trang cá nhân

Trang chủ Viết cho con trai Lòng yêu nước của thằng Cống béo
Lòng yêu nước của thằng Cống béo
Thứ tư, 07 Tháng 9 2011 20:10

 

Chuyện xảy dạo cuối năm lớp 9 vừa rồi.

Các mụ quần ống thấp ống cao ở khu tập thể ngồi buôn dưa lê về tình hình Trung Quốc xâm chiếm biển Đông và nơm nớp lo sợ nguy cơ xảy ra chiến tranh. Mỗi mụ một mồm nhưng cái sự buôn dưa lê xem ra rôm rả lắm. Chuyện lọ dọ sang chuyện chai, hết khôn dồn ra dại, kết luận mấy mụ rút ra là phải đốc cho cái lũ con trai học mau mau lên để còn tống đi du học chứ họa có chiến tranh lại phải đi bộ đội có mà mất xác. Nhìn chung các mụ cũng tỏ ra bi quan lắm. Các mụ bảo đến đi biểu tình vì yêu nước còn bị công an tóm vào đồn, xã hội thì nhốn nháo, nhộn nhạo, tiêu cực khắp nơi, mạnh thằng nào thằng ấy phá, đời sống thì khốn khó thêm từng ngày, chắc chẳng mấy nhà còn hào hứng cho con đi bộ đội như trước kia mà tìm cách tống cho đi du học tuốt thuột luột cho nó lành.

Trong bữa cơm tối, mẹ vui/lỡ mồm kể lại cuộc buôn dưa lê đó, thế là Cống béo mầm, mồ hôi mồ kê nhễ nhại rống lên:

- Mẹ nói thế mà nghe được à.

Mẹ thấy thái độ Cống thế thì cười ré lên bảo:

- Ngày xưa khác, bây giờ nhiều người nghĩ khác. Ngày xưa ai cũng sẵn sàng ra mặt trận, chính mẹ năm 1979 lúc học lớp 10, sau khi nghe đài phát thanh đọc lệnh tổng động viên mẹ cũng viết đơn tình nguyện đi bộ đội đấy. Nhưng bây giờ, không mấy ai muốn cho con đi bộ đội nữa đâu, đi xả xác để cứu nước cho bọn tham nhũng nó ngồi nó phá à.

Cống nghe thế bèn rú lên vừa khóc ồ ồ, vừa gào ông ổng:

- Mẹ không thấy là trên mạng hàng ngàn người đang ầm ầm tỏ thái độ chống Trung Quốc đấy à, hàng người đang sẵn sàng ra mặt trận đấy à. Con cũng sẵn sàng ra mặt trận đấy, con cũng sẵn sàng đổ máu hi sinh vì Tổ Quốc này đấy. Con lớn lên ở đây, đây là Tổ quốc của con, con thuộc về đất nước này đấy.

Cống vừa khóc rú lên vừa nói, vừa lao vào nhà tắm. Trong tiếng nước xối xả (Cống đi tắm không bao giờ đóng cửa nhà tắm vì “toàn người nhà mình cả mà mẹ”, he he….) mẹ vẫn còn nghe tiếng Cống khóc nức nở. Mẹ buồn cười quá đi mất. Đúng là thằng ngốc!

Sáng hôm sau, chủ nhật, có buổi học thêm tiếng Anh nhưng Cống béo nằm lăn quay xuống sàn nhà chềnh ềnh như một con lợn và kiên quyết không chịu đi học với lý do “đỗ làm sao được vào trường chuyên mà cứ bắt người ta đi học cơ chứ”. Mẹ điên tiết lấy chân đá mấy phát vào cái mông thằng Cống béo và bảo:

- Dậy đi học mau. Muốn đi bộ đội cũng phải đi học. Bộ đội không đời nào tuyển cái bọn ngu dốt và béo như con lợn để ra mặt trận đâu nhé. Tuyển bọn đó có mà nuôi tốn cơm, ra mặt trận chỉ có chạy lạch bạch, ưỡn ẹo như con lợn, ngu dốt đến đạn giặc bắn cũng không biết đường mà tránh, một viên xuyên táo đến mấy chục đứa à. Ít ra họ cũng phải tuyển đứa học hành thông minh giỏi giang, biết cách bắn trúng quân địch hoặc chí ít cũng biết địch nó bắn phía nào mà tránh chứ.

He he…. Mẹ đang điên ruột vì không làm sao lôi được Cống đi học nên chán quá định bỏ xuống gác, thế nhưng không hiểu thế quái nào mà mẹ vừa ra đến cửa đã thoáng thấy Cống chồm dậy lấy sách vở đi học.

Buồn cười quá đi mất với cái thằng béo này.

{jcomments on}