Phương Hoa:: Trang cá nhân

Lời dông dài
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo...

Nguyễn Công Trứ

Bàn về (lạm dụng) danh xưng
Chủ nhật, 19 Tháng 4 2015 16:39

Nguyễn Văn Tuấn

Tôi hiểu. Ở Việt Nam, danh xưng đã trở thành một vấn nạn. Vấn nạn cấp quốc gia. Hầu như bất cứ ai cũng cố gắng làm tất cả có thể để có một danh xưng, kiểu như [mượn lời của cụ Nguyễn Công Trứ] “phải có danh gì với núi sông”. Người có quyền thế thì dùng chức danh trước tên họ. Người có bằng đại học thì dùng bằng cấp trước tên. Người có chức danh khoa học cũng ham dùng tên “học hàm” trước tên. Có nhiều trường hợp, người chức danh và danh xưng còn dài hơn cái tên của đương sự! Chưa có một đất nước nào mà quái đản như ở Việt Nam, nơi mà người ta viết những bằng cấp kiểu như “TS BS” trước tên mình! Những danh xưng ngộ nghĩnh như thế khi dịch sang tiếng Anh trở thành một sự xấu hổ mang tầm quốc gia.

 
Bút kí Boston
Thứ sáu, 17 Tháng 4 2015 07:57

Phó Đức Tùng

 

Boston – logic của giới tinh hoa

Boston là một trong những đô thị cổ nhất nước Mỹ, từng thịnh vượng trước Philadelphia, rồi phải nhường bước cho Philadelphia, nhưng nay thì có vẻ ổn hơn. Nếu Philadelphia là một đô thị của sự bình đẳng, của dân lao động, thì Boston lại đặc trưng của một đô thị được dẫn dắt bởi tầng lớp tinh hoa, với những danh gia vọng tộc lâu đời, nổi tiếng. Chỉ nhìn vào bản đồ khu trung tâm Boston, ta có thể nhận ra ngay sự khác biệt. Nếu như Philadelphia có dạng bàn cờ trải khắp, thì trung tâm Boston có hình như một trái tim, rất hữu cơ, với các ngăn, các mạch chủ, mạch nhánh rõ ràng. Hiện nay, Boston là một trong những thành phố có mật độ cao nhất, đắt đỏ nhất, nhưng cũng được coi là thuộc loại tiềm lực nhất và đáng sống nhất, hấp dẫn nhất ở nước Mỹ.

 
Khổ quá nên phải hô “giá mà...”
Thứ ba, 31 Tháng 3 2015 17:39

          Tranh minh họa của Vũ Hữu Nhân

 

Trích sách "Cuộc chiến với tuổi dậy thì"

---------------------------

Con nhà thiên hạ có vào cái đận “dở ông dở thằng” thì cũng chỉ vài ba năm (cuối cấp Hai, đầu cấp Ba), đằng này ông Cống “vần” ba mẹ ông ấy những sáu năm liền. Cái tính ngang ngạnh, điên điên khùng khùng của Cống vào tuổi dậy thì được dịp “phun trào” như núi lửa.

Con người Cống vào tuổi này bỗng giống như một bức tranh lập thể đủ hình khối, đa chiều kích, lắm sắc mầu, thật khó đọc, không biết phải bắt đầu từ đâu, nhiều khi rối trí, lắm lúc hoang mang, choáng váng, thậm chí tuyệt vọng, tuy nhiên cũng có những khi ngỡ ngàng, xúc động,… Mọi thứ bỗng đảo điên, hỗn loạn.

 
Ông biết tôi là ai không?
Thứ hai, 30 Tháng 3 2015 07:38

Bùi Bảo Trúc 

 

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.

Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.

Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

 
Các bài viết khác...
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp theo > Cuối >>

Trang 1 của 55